Tôi nhớ lại lời của em trai.

Tôi cứ nghĩ việc nó giả làm tôi chỉ là bước tiếp cận Tạ Kiến Vân dưới danh nghĩa người quen.

Nhưng hóa ra, những cảm xúc mà nó thể hiện trong những đêm chơi game mới là thứ khiến Tạ Kiến Vân rung động.

Đây cũng là lý do tại sao tôi luôn cảm thấy khó nói ra sự thật với anh ấy.

Vì điều đó tương đương với việc bảo anh ấy rằng: “Cậu thích một người đàn ông.”

Và tôi cũng rất khó đối diện với anh ấy.

Giờ phút này, khi mọi hiểu lầm được gỡ bỏ, tôi và Tạ Kiến Vân nhìn nhau mà không biết nói gì thêm.

Thấy tôi im lặng, anh ấy sốt ruột, nhấn mạnh:

“Tôi thích cậu, chỉ mình cậu thôi.”

“Tôi không thích người chơi game với tôi, tôi chỉ thích cậu.”

Ở chốn đông người, anh ấy cứ liên tục nói thích tôi, khiến tôi hơi ngượng.

“Được rồi, được rồi, cậu đừng nói nữa, tôi biết rồi!”

17

Dưới sự thuyết phục của tôi, Tạ Kiến Vân quay lại truyền nốt nửa chai nước còn dang dở.

Nằm trên giường bệnh, anh ấy vẫn không chịu yên:

“Vi Vi, cậu nói sẽ cho tôi một câu trả lời. Khi nào tôi mới nhận được đây?”

Tôi chỉ vào chai nước truyền trên cao:

“Đợi truyền xong đã.”

Anh ấy không nói không rằng, vặn van truyền dịch lên mức nhanh nhất.

Tôi hốt hoảng, vội vã chỉnh lại:

“Cậu làm gì thế?”

Anh ấy mím môi:

“Truyền nhanh chút.”

Tôi đen cả mặt.

Vừa rồi vì dỗ anh ấy quay lại truyền dịch, sao tôi lại hứa cho anh ấy một câu trả lời cơ chứ!

Nhìn cái dáng vẻ nhất quyết đòi “câu trả lời” của anh ấy, tôi cắn răng quyết định.

“Được, vậy giờ tôi cho cậu câu trả lời luôn.”

“Tạ Kiến Vân, em trai tôi đã đùa giỡn cậu, nên bây giờ tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu.”

“Cậu đồng ý không?”

Tạ Kiến Vân chớp chớp mắt.

“Chịu trách nhiệm thế nào?”

Tôi á khẩu.

Để giữ vững khí thế, tôi hỏi ngược lại:

“Lời này còn cần tôi nói rõ hơn à?”

Tạ Kiến Vân vươn tay kéo nhẹ tay áo tôi, lay lay, giọng nũng nịu:

“Không nói rõ, tôi không thấy an toàn đâu, Vi Vi.”

Chết tiệt.

Tôi nghiến răng, nhanh như chớp hôn lên trán anh ấy một cái.

“Thế này đủ rõ chưa?”

Tạ Kiến Vân sững sờ.

Anh ấy đờ người vài giây, rồi ngơ ngác nhìn tôi, nhưng lại nói một câu:

“Chưa đủ.”

Tôi nhíu mày.

Tạ Kiến Vân giơ ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, chỉ vào môi mình.

“Phải ở đây mới đủ.”

Tôi: “!”

18

Chuyện tôi và Tạ Kiến Vân ở bên nhau, Thẩm Chiêu là người biết đầu tiên.

Có lẽ cậu ta vẫn không nuốt trôi được cục tức bị tôi dọa hôm trước.

Buổi tối, cậu ta gọi điện cho tôi, giọng hùng hồn:

“Thịnh Vi, chuyện của cậu xử lý xong chưa?”

“Tôi nói cho cậu biết, dù cậu có bịt miệng tôi, cũng không bịt được miệng thiên hạ đâu!”

“Chuyện Tạ Kiến Vân bắt cá hai tay, kiểu gì cũng bị người khác phát hiện thôi!”

Cậu ta nói với vẻ chính nghĩa ngút trời.

Tôi kiên nhẫn nghe hết, rồi tiện tay chụp một bức ảnh hai bàn tay đan vào nhau của tôi và Tạ Kiến Vân, gửi qua.

“Anh ấy không bắt cá hai tay.”

“Từ đầu đến cuối đều là tôi.”

“Còn vì sao tôi nói tôi không có người thích, thì coi như tôi đang thả thính anh ấy đi, hihi.”

Thẩm Chiêu im lặng vài giây.

Sau đó hét lên:

“Thịnh Vi, cậu là đồ lừa đảo!”

Rồi dập máy.

Còn tôi thì đang bị Tạ Kiến Vân ôm chặt trong lòng, không có cách nào thoát ra.

Tôi nhích người, định giãn khoảng cách một chút.

Nhưng cánh tay anh ấy siết chặt, không chịu buông dù chỉ một chút.

“Thả thính?”

Anh ấy cúi đầu, cố tình thì thầm bên tai tôi.

Tôi phớt lờ anh ấy.

Anh ấy vẫn tiếp tục nói khẽ:

“Cậu có biết không, cái thả thính của cậu làm tôi khóc đấy?”

Tôi tròn mắt nhìn anh ấy.

“Hả?”

Tạ Kiến Vân thở dài, ngẩng đầu nhìn lên trời.

“Thôi, không nói nữa.”

Tôi kéo tay áo anh ấy:

“Nói đi, sao lại không nói?”

“Giọt nước mắt của đàn ông, chính là thuốc kích thích của tôi!”

Tạ Kiến Vân quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt như không hiểu.

“Thuốc kích thích là nước mắt?”

Tôi gật đầu mạnh mẽ.

“Đúng vậy.”

Tạ Kiến Vân trông như đang cố gắng suy nghĩ.

“Cậu thích nước mắt…”

Đang nghĩ dở, anh ấy bỗng ghé sát vào tai tôi.

Cố ý nói bằng giọng trầm thấp:

“Vậy tối nay tôi khóc cho cậu xem, được không?”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng như sắp nổ tung.

Gì chứ!

Tạ Kiến Vân sao lại như thế này!

19

Vì tôi và Tạ Kiến Vân đều không thích đăng bài trên mạng xã hội,

chuyện yêu đương của chúng tôi cũng chẳng muốn nhiều người biết, càng không nghĩ đến việc công khai chính thức.

Tạ Kiến Vân từng bóng gió nhắc tôi vài lần, nhưng tôi không để tâm lắm.

Chuyện bất ngờ xảy ra vào đêm lễ kỷ niệm trường.

Có một tiết mục là chiếu ngẫu nhiên hình ảnh lên màn hình lớn.

Hệ thống sẽ chọn ngẫu nhiên một cặp đôi trong khán phòng, và cặp đôi đó phải hôn nhau trước mặt mọi người.

Tạ Kiến Vân thì quá nổi bật.

Người điều khiển thiết bị cực kỳ chính xác, chọn ngay khu vực có anh ấy.

Nhưng người ngồi cạnh anh ấy không phải tôi, mà là một cô gái xinh đẹp khác.

Cô gái đó thấy mình và Tạ Kiến Vân xuất hiện trên màn hình lớn, liền ngượng ngùng nhìn sang anh ấy.

Ai cũng biết, những khoảnh khắc thế này không nhất thiết phải là các cặp đôi thật sự.

Nhiều người thậm chí vì tiết mục này mà bắt đầu một mối tình.

Tạ Kiến Vân nhìn vào máy quay trước mặt mình, không chấp nhận nhưng cũng không từ chối ngay.

Anh ấy lắc đầu, lớn tiếng nói:

“Tôi và cô ấy không phải là một cặp đôi!”

“Bạn gái của tôi—ở trên sân khấu kìa!”

Cả hội trường vốn không lớn, mà anh ấy còn hét to hết mức,

khiến gần như ai cũng nghe thấy rõ.

Rồi anh ấy vươn tay ra, làm động tác mời gọi.

“Nếu bạn gái tôi đồng ý hôn tôi ngay bây giờ—tôi rất sẵn lòng!”

Khi đó, tôi đang đứng trên sân khấu làm MC, chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Trên sân khấu chỉ có mỗi tôi là nữ MC.

Rõ ràng là quá dễ đoán.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên sân khấu.

Thậm chí có người bắt đầu hô hào:

“Không thể để nữ MC xinh đẹp tự xuống được! Tạ ca tự lên sân khấu đi hôn chứ!”

Tiếng cổ vũ vang lên ầm ầm.

“Lên sân khấu đi!”

“Lên đi!”

Tôi ôm mặt, đang nghĩ cách nói gì đó để qua chuyện,

thì thấy Tạ Kiến Vân trong khán phòng ngẩng cổ hỏi lớn:

“Được không?”

Có người hô lớn:

“Cặp đôi được chọn thì phải hôn! Quy tắc là vậy! Làm gì có chuyện được hay không?”

Dưới ánh nhìn của hàng nghìn người đầy kỳ vọng, tôi đành che mặt, gật đầu đồng ý.

Nhận được câu trả lời, Tạ Kiến Vân lao về phía tôi như một vận động viên chạy nước rút.

Anh ấy nhảy vọt lên sân khấu,

một tay nhẹ nhàng đặt lên sau đầu tôi,

hôn lướt qua môi tôi như chuồn chuồn lướt nước.

Dưới khán đài vang lên tiếng reo hò náo nhiệt.

Dưới ánh đèn sân khấu, tôi nhìn vào đôi mắt sáng như sao của anh ấy.

Chợt nhận ra, đây chính là cảm giác rung động của tuổi trẻ.
End